Xướng – Họa: Mai Tôi Đi / Mốt Tôi Đến

Mai tôi đi…                                                                 Mốt tôi đến…

Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng,                            Mốt tôi đến… đó mới là quan trọng
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,                      Về quê trời, là ước vọng tương lai
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,                              Nơi yên vui không cần đến tiền tài
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn…                Danh với vọng chẳng ai mơ màng tới

Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,              Bệnh chẳng sợ vì hồn đang phơi phới
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,                          Có đến thăm xin hãy đợi đôi ngày
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,                             Vì hồn tôi như nửa tỉnh nửa say
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.                              Và vui sướng đêm ngày không biết tới!

Khoảnh khắc cuối… Đâu còn gì tha thiết…              Trong khoảnh khắc là ngàn năm hạ giới
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.                 Chẳng sợ gì mà đợi để đến sau
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,                      Nơi giàu sang đều hưởng lợi như nhau
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…                         Miền Miên Viễn sẽ toàn màu tuyết trắng!

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,                   Không tranh chấp, mà những ngày phẳng lặng
Để đi vào ranh giới của âm dương,                              Cứ vào đi Ngài luôn sẵn đợi chờ!
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,    Cõi Vĩnh Hằng toàn đẹp đẽ như mơ
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…                                 Không dành dựt bon chen như bên nớ

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,                        Hãy dứt khoát khi trả xong món nợ
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,              Bỏ lại sau đừng tìm cớ đợi chờ
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,                   Hãy yên lòng và đừng có thờ ơ
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…                      Chết không hết, mà đổi bờ sang bến

Mắt nhắm rồi… Xin đừng thương rơi lệ,                     Khi tôi chết hãy thắp lên ngọn nến
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,                Ở trong lòng vì thương mến anh em
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.                    Hãy nghĩ rằng như nằm ngủ qua đêm
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống…                 Vào giấc mộng êm đềm chưa thức giấc

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,               Sống với chết thật gần trong gang tấc
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.                          Đời bên kia mới thật sẽ bền lâu
Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,                      Nơi yêu thương và hết sức nhiệm mầu
Nay rũ sạch…lên bờ, thuyền đến bến…                       Vì công lý trước sau là như một

Nếu tưởng nhớ.. Xin âm thầm cầu nguyện,               Trong cuộc sống hãy cố làm việc tốt
Nên xem như giải thoát một kiếp người,                    Yêu thương nhau đừng dại dột hại người
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,                            Tâm hồn ta sẽ mãi mãi thảnh thơi
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…                               Hồn với xác sẽ sống đời Thần Thánh

Ngô Quang Huynh                                                           NGUYỄN VĂN MỸ

Comments are closed.