VÀI Ý KIẾN ĐÓNG GÓP THÊM VÀO SỰ KIỆN “DỰ LUẬT S-219”

Phỏng vấn TNS Ngô Thanh Hải về Dự Luật BILL S-219 “Black April Day Bill”

Trong sinh hoạt của các xứ Tự Do, bất cứ sự việc nào liên quan đến chính trị, dù nhỏ hay to, dù trong phạm vi tổ chức, hội đoàn, hay lớn hơn là quốc gia, rồi đến Quốc Tế, luôn luôn có những ý kiến trái chiều nhau, Bênh (Pros) và Chống (Con). Đó là một hiện tượng bình thường, chứng tỏ là quyền Tự Do Tư Tưởng, Tự Do Phát Biểu được tôn trọng tuyệt đối.

Gần đây, sự việc “dự luật S-219” cũng nằm trong khuôn khổ tranh luận Tự Do, cho nên có những bài viết, những phát biểu Bênh, Chống tràn ngập diễn đàn ảo. Người Việt hải ngoại đã tham gia vào việc đóng góp ý kiến một cách tích cực. Tuy nhiên, bên cạnh những bài viết, những đóng góp hay những phản biện có tính cách khoa học thuần lý, với luận điệu chững chạc, cũng không tránh khỏi một vài thư rơi nhảm nhí của những kẻ vô học, vô giáo dục, những kẻ đánh hôi, ăn có, lợi dụng quyền Tự Do, mà phê bình với tính cách chửi bới tục tĩu, gọi những kẻ không đồng ý với mình là “thằng nọ, con kia”, rồi thêm vào những danh từ, tĩnh từ, động từ khó nghe, không có trong văn học, văn hóa chính thống của dân Việt mà chỉ có trong văn chương bình dân, đầu đường xó chợ mà thôi.

Trong phạm vi một bài viết ngắn ngủi, người viết chỉ xin mạn phép đóng góp vài nhận định về những lý luận đứng đắn, mà bỏ qua mọi lời nói hàm hồ, không mang tính chất tranh luận, mà chỉ là sự phỉ báng ấu trĩ, không nhắm vào sự việc, mà lại công kích cá nhân. Theo nhận xét cá nhân, hầu như những người chống lại dự luật đều bầy tỏ cảm tình xúc động chân thành của một người dân mất nước. Với những dấu ấn tang thương khó quên, những mất mát ngào nghẹn trong phạm vi gia đình, dòng họ, và ngay cả trong phạm vi một người dân miền Nam, những ai từng hy sinh phục vụ cho chế độ Cộng Hòa chống lại bạo quyền bán nước Cộng Sản Việt Nam, đều tức tưởi khi nghĩ rằng “danh xưng Ngày Quốc Hận bị xóa bỏ, bị thay thế”…Chính cá nhân người viết, mỗi năm cứ vào tháng 4, lại thấy tim mình muốn ngưng đập khi nghĩ đến vài trăm ngàn người đã bỏ xác trên biển Đông bởi hải tặc, bởi công an Việt Cộng, vài chục ngàn người chết trên đường bộ, trong các trại giam của Cam Bốt, Mã Lai, Nam Dương…(xin đính kèm 4 bài thơ “Mày bảo tao quên sao?” viết trong 4 năm liên tiếp). Cho nên, nếu thật có một âm mưu xóa bỏ danh xưng “NGÀY QUỐC HẬN”, người viết xin tình nguyện mang sức tàn mà chống lại chuyên đó cho đến hơi thở cuối cùng. Tuy nhiên, nếu bình tâm nhìn lại vấn đề, tránh không để cho nỗi xúc động của người dân mất nước dâng tràn, chúng ta sẽ thấy không có sự việc nào như vậy! Không có âm mưu nào xóa bỏ NGÀY QUỐC HẬN cả mà chỉ có một dự luật làm nâng cao tính chất của NGÀY QUỐC HẬN từ phạm vi cộng đồng Việt di tản lên trình độ quốc tế mà thôi.

A- CHỐNG: Nếu đọc toàn bộ tất cả những bài viết chống lại dự luật, chúng ta không thấy gì hơn là việc nhắc lại các dấu ấn đầy xúc động của ngày Saigon thất thủ. Những người thuộc bên “Chống”, có một sự đồng nhất là “Không thể nào quên được ngày 30-4 là ngày đau thương, mất mát của cả dân tộc. Ngày 30-4 đánh dấu một khúc quanh lịch sử, từ thịnh vượng đến nghèo nàn ; từ Tự Do, Độc Lập đến gông cùm, mất nước; từ hạnh phúc đến bất hạnh. Phe “Chống” có cả một kho tàng chứng minh ngày 30-4 là ngày toàn quốc để tang, là ngày đầy máu và nước mắt của dân Việt,vì thế, không thể nào bỏ đi danh xưng “ngày Quốc Hận” được. Một số lý luận khác lại cho rằng: nếu nói 30-4 là NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO, vậy trước 1975, chúng ta không có tự do sao? Nhiều người nhắc lại những ngày tháng gông cùm trong các trại cải tạo, các gương hy sinh anh dũng trong tù Cộng Sản, những nấm mồ vô danh tràn lan quanh các trại tù khổ sai này.. Cho nên, nếu “đổi” ngày “Quốc Hận” thành “ngày đi tìm Tự do”, thì là một nhát dao cho dân tộc.. vân vân…

B- BÊNH: Thử nhìn lại vấn đề dưới lăng kính khách quan, chúng ta sẽ thấy: Những lý luận chống lại dự luật S-219 đã nhìn vấn đề dưới sự cảm xúc,  mà quên 6 yếu tố quan trọng: Mục tiêu của dự luật, Không gian của dự luật, Thời điểm của dự luật, tiến trình (Phương giác) của dự luật, ý nghĩa quốc tế của dự luật, ý nghĩa của hai chữ Tự Do, ảnh hưởng của dự luật trong hiện tại và hiệu quả tương lai của dự luật.

1)    Mục tiêu của dự luật. Như đã viết cặn kẽ trong dự thảo, S-219 có 3 mục tiêu:

-Tưởng nhớ hai triệu người đã bỏ nước ra đi, 250 ngàn người bỏ mình trên biển cả.

-Cám ơn Canada đã nhận 300 ngàn, cám ơn chính phủ và nhân dân Canada đã mở rộng vòng tay đón tiếp  người tị nạn Việt Nam

-Công nhận giải thưởng Nelson mà Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đã trao cho quốc gia Canada về thành tích đóng góp rất nhiều trong vấn đề tị nạn.

Như vậy, dự luật này hoàn toàn không nói gì đến Ngày Quốc Hận phải xóa bỏ!

2)    Không gian của dự luật: Không gian được áp dụng cho dự luật này là cho NƯỚC CANADA và NGƯỜI CANADA! Một khi người Việt đã nhập tịch Canada rồi, thì coi như là người CANADA, không còn là người Việt nữa. Do đó, dự luật này không áp dụng cho  “cộng đồng người Việt tại Canada!” hay tại bất cứ nơi nào có người Việt.

3)    Thời điểm của dự luật: Thời điểm được nhắc tới trong mục tiêu của dự luật (không phải thời gian ký dự luật) là ngày 30-4, chính là ngày mà Việt Nam Cộng Hòa thất thủ, ngày mà Cộng Sản xua quân cưỡng chiếm miền Nam, ngày mà dân miền Nam rùng rùng bỏ chạy ra biển cả, trốn vào rừng sâu, tránh bọn độc tài Cộng Sản mà đi tìm Tự do. Ngoài ngày này ra, không còn một ngày nào khác thích hợp với mục tiêu của dự luật.

Xin quý vị chống đối hãy chọn cho một ngày nào xứng đáng hơn! Nhớ là tránh các ngày lễ của Cộng Sản, tránh ngày 27 tháng 7 là ngày Thương Binh Liệt Sĩ Cộng Sản.

Có vị nào tìm được ngày nào khác mà người đầu tiên bỏ nước ra đi tìm Tự do không? Không lẽ lấy ngày tòa Đại Sứ Mỹ tuyên bố đóng cửa sứ quán? Ngày 1 tháng 5 là ngày lễ Lao Động? Ngày Ban Mê Thuột thất thủ? Ngày Dương Văn Minh đầu hàng???? Ngày mà nước Canada chấp nhận người Việt tị nạn? Xin cho biết ý kiến nhé.

4)    Tiến trình của Hành Trình đến Tự Do: Theo định nghĩa của Dự Luật, thì phương giác đi của dự luật là:

                            Việt Nam                 CANADA.

Thể thôi, không từ một nơi nào khác.

5)    Ý nghĩa quốc tế của dự luật: Ngày 30-4 thực ra chỉ là dấu ấn của dân Việt mà thôi. Người Canada có dính dáng gì đến ngày này không? Thưa không! Họ không bỏ Việt Nam mà chạy, họ cũng không hỗ trợ cho Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam. Họ chỉ là một nước Đồng Minh cũ của Việt Nam Cộng Hòa và đã rút đi sau hiệp định Paris. Họ chỉ là người BẠN CŨ của chúng ta mà thôi. Vậy, lý do gì mà chúng ta muốn nước đồng minh cũ của chúng ta, nước bạn cũ của chúng ta phải duy trì danh xưng NGÀY QUỐC

HẬN (The Mourning Day) cho chính người dân của họ? Thật là cực kỳ vô lý và vô

nghĩa! Điểm quan trọng nhất là khó mà tưởng tượng ra được một nước bạn cũ vẫn có lòng thương tưởng đến mình là kẻ hiện thời là đang sống nhờ, ở đậu trên đất nước họ! Không những thương tưởng đến bạn, còn muốn cho bạn nổi danh trên chính trường quốc tế nữa! Vậy mà, có nhiều người viết thư cho Thủ Tướng Canada, yêu cầu đừng dùng danh xưng Ngày Hành trình đến Tự do, mà phải duy trì danh xưng Ngày Quốc Hận! Đây là một việc làm đúng, nếu Ottawa, thủ đô Canada là Hà Nội! Mà viết thư trên căn bản gì? Người tị nạn, ở nhờ năn nỉ, khóc lóc van xin chủ nhà thay đổi ý định? Hay là lấy cộng đồng ra dọa nạt “Ông không thay đổi, tôi nghỉ chơi với ông?” Hay là dụ dỗ Canada phải theo ý mình để sẽ hưởng lợi về sau? Xin giúp đỡ cho một vấn đề thuộc cộng đồng mình? Nên nhớ, nước Canada cũng như các nước khác, đang ở trong giai đoạn suy thoái, lo giải quyết thất nghiệp, lo ổn định kinh tế, chính trị cho dân họ, vậy lấy cớ gì mà xin họ giúp đỡ? Theo tôi, họ cho ở nhờ với những trợ cấp lâu dài như thế là quá đủ rồi, đừng mong xin xỏ gì thêm nữa, chỉ tổ làm cho họ tức giận mà thôi.
“Dân Việt Nam lắm chuyện! Lo làm ăn thì không lo, lại lo chuyện danh xưng này nọ! Vớ vẩn! Đúng là cực đoan, quá khích!”  Giả dụ, Thủ Tướng Canada và Quốc Hội Canada, nhận được nhiều “complaint” than phiền về mấy chử này và chán nản, phải bỏ dự luật, thì tội lỗi làm mất đi một cơ hội có lợi cho Dân Việt, ai gánh đây?

6)    Ý nghĩa của nhóm chữ đi tìm Tự Do: Nhóm chữ “hành trình đến Tự Do” mang ý nghĩa khẳng định là người Việt trên xứ người không phải là những kẻ đi tìm Kinh Tế, không chạy ra nước ngoài chỉ vì miếng ăn, mà vì hai chữ “Tự Do” (Bài Xin đời Một Nụ Cười: Tự Do ôi Tự Do,!.. Tôi trả bằng Nước Mắt.. Tự Do hỡi Tự Do…Anh trao bằng Máu Xương…Tự Do ơi Tự Do.. Em đổi bằng Thân Xác.. Vì hai chữ Tự Do. Ta mang đời LƯU VONG…) Đã mấy thập niên trên xứ người, chúng ta đã từng tổ chức biểu tình đòi TỰ DO cho đất nước. Hàng chục vạn người từng hô lớn: Freedom For Vietnam!

Vậy áp dụng nhóm chữ “hành trình đến Tự Do” có gì sai trái?

7)    Ảnh hưởng của dự luật trong thời điểm hiện tại và tương lai: Hiện thời, nếu dự luật được thông qua, thì bọn Cộng sản sẽ phát điên, vì cứ hàng năm, thế giới, đặc biệt là Canada lại nhắc lại ngày mà bọn Cộng cưỡng chiếm miền Nam. (Cũng không nên dùng chữ “cưỡng chiếm” với người ngoại quốc. Theo họ, thì đó là ngày miền Nam thua, miền Bắc thắng, chả có gì là “cưỡng chiếm” cả! Hai bên đánh nhau chết cả trên 2 triệu người mà?) Người Canada, khi đến ngày này, lại hiểu thêm một điều về chế độ Cộng Sản bán nước, buôn dân. Thế hệ Canada gốc Việt trẻ sẽ tò mò, hỏi cha mẹ chúng: Ngày Hành trình đến Tự do là ngày gì? Từ đó, các thế hệ tiếp nối sẽ hiểu thêm về lịch sử Việt và sẽ yêu mến nước Việt hơn.

Kết luận và đề nghị: Thật ra, theo sự suy đoán của người viết (có thể sai, xin vui lòng đính chánh giùm), những trí thức chống lại Dự Luật S-219 lo ngại rằng sau này, khi Canada in lịch hàng năm hay trong những văn bản khác liên quan đến Tháng Tư Đen,  ngày 30-4 sẽ được viết là : “Ngày Hành Trình Đến Tự Do”, mà không nhắc gì đến hai chữ “Quốc Hận”. Như vậy, dần dần hai chữ Quốc Hận sẽ bị xóa bỏ TRONG TIM của cộng đồng Việt, của các thế hệ tiếp nối. Điều lo ngại này cũng đúng, nếu trước đây, Canada hay một nước nào khác từng xác nhận có ngày Quốc Hận trên giấy tờ của họ! Bây giờ, với dự luật này, hai chữ Quốc Hận được dùng trước đây bị thay thế! Nhưng trên thực tế, có bao giờ, có nơi nào, có người nào, và trên phương tiện truyền thông quốc tế nào, hai chữ QUỐC HẬN đã được ghi lại chính thức trên một văn bản quốc tế? Hay chỉ là trên một vài Biểu Ngữ của Cộng Đồng Người Việt treo trong vài cuộc lễ. Thực tế, ngay với cộng đồng Việt, trong nhiều đại lễ tưởng niệm ngày 30-4 tại nhiều cộng đồng, cũng KHÔNG HỀ CÓ TẤM BIỂU NGỮ nào trang trọng ghi mấy chữ “NGÀY QUỐC HẬN!” mà chỉ có một số Thông Báo Báo Chí, truyền thanh, truyền hình, thông báo rằng “để tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, năm nay, cộng đồng.. .sẽ tổ chức.. tại…” Thế thôi. Từ trước đến nay, KHÔNG CÓ VĂN BẢN CHÍNH THỨC CỦA CỘNG ĐỒNG NÀO KHẲNG ĐỊNH RẰNG NGÀY 30-4 LÀ NGÀY QUỐC HẬN và yêu cầu mọi người phải gọi ngày 30-4 là Ngày Quốc Hận!

Vậy,nếu ngay trong cộng đồng mình cũng chưa khắng định bằng văn bản chính thức buộc cộng đồng phải gọi Ngày 30-4 là NGÀY QUỐC HẬN, thì tại sao lại bắt một nước đồng minh cũ phải sử dụng danh từ NGÀY QUỐC HẬN một cách chính thức trên văn bản của nước họ? Nếu chưa từng có văn bản nào của quốc tế công nhận NGÀY QUỐC HẬN 30-4 thì làm gì có việc xóa bỏ? Không có thì lấy đâu ra mà xóa?

Với những luận cứ trên, mong Quốc Hội Canada bỏ qua mọi chống đối mà chấp thuận cho ngày HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO. Được như vậy, ngày 30-4, cộng đồng Việt có thể tổ chức một ngày chung cho cả hai mục tiêu: Trên banner chính thức của cộng đồng Việt-Canada trong buổi lễ tưởng niệm 30-4, xin đề là:

TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN và GHI NHỚ NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO!  Có phải là đẹp và oai hùng hơn trước không?

Chu tất Tiến

Kính bút

Comments are closed.