YÊU THƯƠNG VÀ THA THỨ

Thưa quý OBACE, đáng lẽ cuộc sống kinh tế xã hội càng phát triển, thì nếp sống văn hóa văn minh cũng phải được nâng cao, thế nhưng nhìn vào thực tế xã hội Việt nam chúng ta, thì dường như không phải như vậy, nếp sống đạo đức xã hội của con người dường như càng ngày càng giảm sút, con người cư xử với nhau như thời bán khai, họ dễ dàng cấu xé tranh giành nhau như con thú giành miếng mồi, và cư xử với nhau theo kiểu bộ lạc, mạnh được yếu thua, nuôi hận trả thù, đâm chém giết chóc.

Gần đây báo chí thường đề cập đến những cuộc trả thù đẫm máu xảy ra giữa các gia đình, băng nhóm đưa đến những án mạng nghiêm trọng nhiều hơn là những tấm gương yêu thương nhân ái và tha thứ, khiến cho nhiều người có cảm giác xung quanh mình đầy dẫy những kẻ ác.

Trong khi nhiều người, nhiều quốc gia chủ trương trả đũa, trả thù, thì Tin Mừng và giáo lý của Chúa Giêsu đòi chúng ta phải yêu thương tha thứ. Bạo lực sẽ không bao giờ đem đến hòa bình, mà nó chỉ làm gia tăng bạo lực. Trái lại chỉ có yêu thương và tha thứ mới có thể đưa đến bình an mà thôi.

Tha thứ không phải là một sự nhu nhược hèn kém, nhưng là một sự cố gắng để vượt lên trên những tự ái kiêu căng, để làm chủ bản thân khỏi những phàn ứng của bản năng, để sống cao thượng, độ lượng. Tha thứ cũng không có nghĩa là làm ngơ trước những sai lầm của người khác, nhưng là tìm cách giúp họ nhận ra sai lầm và giúp họ chỉnh sửa lại cuộc sống, cho họ có cơ hội để làm lại từ đầu. Tha thứ cũng không chỉ là tạm quên những gì người khác xúc phạm đến mình, mà là phải xóa hẳn khỏi tâm trí của ta những bực bội những nghĩ ngợi về những tổn thương người khác gây cho mình, và còn phải đi một bước xa hơn đó là chủ động đi bước trước để làm hòa và nối lại tình nghĩa đã sứt mẻ, chữa lành dấu vết của tổn thương.

Hơn thế nữa Lời Chúa trong bài đọc một hôm nay muốn chúng ta sống yêu thương tha thứ vì một lý do sâu xa hơn cao quý hơn đó là vì mỗi chúng ta là con cái Thiên Chúa, vì Thiên Chúa chúng ta là Đấng Thánh. Vì là con cái của Đấng Thánh, chúng ta sẽ không thể đế cho những cách cư xử của thế gian làm vấy bẩn phẩm giá thánh thiêng của mình, và vì tất cả chúng ta đều là anh chị em với nhau, nên chúng ta cần tôn trọng phẩm giá và địa vị thánh thiêng của nhau và cùng giúp nhau nên thánh: Các người phải thánh thiện vì Ta, Đức Chúa Thiên Chúa của Các ngươi là Đấng Thánh. Các ngươi không được để lòng giận ghét anh em, nhưng phải mạnh dạn quở trách nó…Các ngươi không được óan hận, trả thù, nhưng phải yêu thương như anh em như chính mình. Vì Ta là Đức Chúa.

Tuy nhiên, với thời gian, lời dạy của Chúa đã bị người Do Thái uốn nắn và bóp méo, họ đã tìm cách thỏa mãn cho sự nóng giận, báo thù của mình khi đưa ra luật: Mắt đền mắt, răng đền răng mạng đền mạng, có nghĩa là luật cho phép được trả thù thương xứng 1-1. Nhưng Chúa Giêsu đã không chấp nhận sự trả thù như thế, Ngài đòi chúng ta phải tha thứ, không báo oán nhưng: Nếu ai bị vả má bên phải thì hãy đưa cả má bên trái ra nữa. Lời này khiến cho nhiều người băn khoăn: Như thế có phải là sư thách thức hay nhu nhược không?

Chúa Giêsu Không muốn thách thức ngươi khác, nhưng đối với người Do Thái, khi vả má bên phải là cố ý làm nhục, còn khi yêu thương người ta “nựng nhau, chúc lành cho nhau” bằng tát nhẹ lên má bên trái. Như thế Chúa Giêsu muốn chúng ta phải biến đổi chính mình và biến đổi kẻ thù của mình biến người khác từ sự thù oán trở thành yêu thương, biến chính mình trở nên dễ thương trong mắt người khác. Còn hơn thế nữa, Chúa muốn chúng ta càng phải quảng đại hơn dù khi bị người khác ghét bỏ: Ai xin thì hãy cho, ai muốn vay mượn thì đừng từ chối.

Trong cuộc sống thường ngày: yêu người mình yêu, thích người mình thích, hoặc yêu người yêu mình, thích người thích mình, đó là chuyện bình thường ai cũng có thể làm được, kẻ xấu cũng có thể làm được, kể cả một số loài vật cũng có thể làm được, thế nhưng hãy yêu kẻ thù, làm ơn và cầu nguyện cho kẻ bách hại ngược đãi mình là một đòi hỏi không đơn giản, không dễ dàng, mà chỉ những ai ý thức về địa vị phẩm giá thánh thiêng của mình mới có thể làm được.

Thế nhưng đó lại là một đòi hỏi quyết liệt của Đức Giêsu, và đòi buộc này đã trở thành điểm sáng trong Giáo lý của Chúa và khiến cho lời dạy và đòi buộc của Chúa khác với các tôn giáo khác. Phải yêu thương tha thứ cho người khác vì họ cũng được Thiên Chúa yêu thương, và vì họ cũng là con Thiên Chúa, như thế tức là yêu thương tha thứ vì Chúa và vì Thiên Chúa vẫn không ngừng ban ơn và che chở họ, Ngài cho mưa xuống trên người tốt và kẻ xấu, cho mặt trời soi sáng kẻ lành và kẻ gian.

Đòi hỏi như thế quả là một điều khó, nhưng không phài là không thể. Chính Đức Giêsu khi bị treo trên thập giá Ngài đã tha thứ cho những kẻ hành hình Người và còn cầu xin Chúa Cha tha thứ cho họ, Ngài còn lên tiếng bênh vực bào chữa cho những kẻ ác hành hạ Ngài với lý do “vì chúng lầm không biết”.

Cũng thế trong lịch sử cũng đã có nhiều tấm gương tha thứ như Chúa Giêsu, như Stêphanô khi bị hành hình ông cũng ngước mắt lên trời để cầu xin Thiên Chúa Cha tha thứ cho những kẻ giết mình, hoặc như Vị Tôi tớ Chúa Hồng Y Fx Nguyễn văn Thuận sau hàng chục năm bị cầm tù không lý do, không xét xử, bị hành hạ như một con vật, bị biệt giam như một con chó, thế nhưng Ngài không hề có một lới oán trách cay cú hoặc thù oán những kẻ gây ra những điều đó cho Ngài. Đọc lại tất cả các tác phẩm Ngài để lại, nghe những bài giảng của Ngài, những lần kể lại câu chuyện trong tù, chúng ta có thể thấy tất cả là những lời lẽ yêu thương tha thứ và cảm thông cho những kẻ làm khổ mình.

Yêu thương và tha thứ sẽ đem đến một tâm hồn bình an thư thái, còn trái lại hận thù sẽ đem đến dày vò, bất an. Thánh Phaolô cho thấy chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa, vì thế chúng ta không thể trang hoàng đền thờ ấy bằng sự oán hờn, càng không được phép phá hủy tâm hồn là đền thờ của Thiên Chúa bằng sự thù oán, mà phải tô điểm cho tâm hồn bẳng tình yêu thương, bằng hoa nhân ái, bằng sự tha thứ, đừng biến tâm hồn của mình thành những lò thuốc súng, hoặc là ổ vi trùng gieo rắng chết chóc hoặc mầm bệnh cho những người khác.

Thưa quý OBACE, yêu thương tha thứ là giới răn, là đòi buộc cho tất cả các Kitô hữu, chúng ta đã thực hiện giới răn này như thế nào?

Hãy bắt đầu từ việc yêu thương và tha thứ cho chính bản thân mình, vì một khi ta không thể tha thứ cho mình, thì ta cũng không thể tha thứ cho người khác được. Tha thứ cho mình không phải là dung túng sai lầm của mình, nhưng là khiêm tốn để nhìn thấy sự giới hạn của mình, biết phục thiện để sửa chữa. Kế đến là hãy tập để biết yêu thương tha thứ cho vợ chồng cho con cái, dỡ bỏ hàng rào nghi kị giận dỗi.

Hãy tha thứ cho con cái, cho con dâu, con rể khi có những bất hòa bất đồng để tạo nên một bầu khí gia đình đầm ấm yên vui. Đừng để lòng để dạ chấp nhất con cái, hãy kiên nhẫn để dạy bảo, hãy quảng đại để yêu thương và cho con cái có cơ hội để sửa chữa và thay đổi. Hãy quảng đại yêu thương, tha thứ và làm những điều tốt lành cho hàng xóm láng giềng dù có những lúc bất bình, bất hòa, hãy chủ động đi bước trước để yêu thương tha thứ làm hòa và cầu nguyện cho họ.

Trong tương quan xã hội với bạn bè, nơi làm việc, hãy noi gương Chúa Giêsu và thực hiện lời dạy của Chúa hôm nay để tẩy rửa khỏi mình những ý muốn trà thù trả oán, nhưng trái lại hãy quảng đại để tha thứ đón nhận nhau giúp cho nhau nên tốt, và hãy làm cho mình trở nên dễ thương dễ mến trước mặt mọi người. Vì tất cả chúng ta đều là con cùng một Cha trên trời.

Khi thực hiện lời dạy này, chúng ta tỏ cho mọi người thấy chúng ta là con cái Thiên chúa, là môn đệ Đức Kitô. Amen

Suy niệm Chúa Nhật VII Thường Niên, Năm A

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Comments are closed.