PHƯƠNG UYÊN ƠI! EM LÀ BỒ CÂU TRẮNG

Phương Uyên hỡi em là bồ câu trắng

Đem thơ lành trách mắng lũ qụa đen

Chúng thi đua lạy giặc qúa thấp hèn
Ham ăn bẩn bon chen giành nhau ghế

 

Giặc vào nhà sao chúng lại hèn thế
Chúng cúi đầu dâng hiến đảo Hoàng Sa
Lũ qụa hèn bán mất dần Trường Sa
Bao xương máu ông cha mình đã đổ

 

Bồ câu trắng thương nước nhà khốn khổ
Tung cánh bay khát khô để giữ Nước
Đem hồn Việt của Trưng Vương thuở trước
Viết thành thơ làm thước chống ngoại xâm

 

Nào ngờ đâu lũ hồ cáo lặng câm
Sai đầu trâu ầm ầm toàn mặt ngựa
Vây quanh em diều hâu năm bảy đứa
Bắt em vì tàu khựa lệnh truyền ban

 

Tham chức quyền qùy gối làm cẩu quan
Ngậm miếng bẩn phá tan tành Đất Nước
Em hiên ngang nhìn thẳng về phía trước
Lũ qụa đen chẳng giám ngước mặt lên

 

Rồi mai nay sử sách sẽ viết tên
Nguyễn Phương Uyên trên nền vàng rực rỡ
Bồ Câu Trắng tim em đang tươi nở
Đàn qụa đen mắc cở vùi mặt đi

 

Sống như thế sao xứng đáng nam nhi
Giặc đến nhà hồ ly qùy xuống lạy
Dân tộc ta đâu có loài mất dạy
Dìm dân tộc xuống đáy tận vực sâu

 

Em bay lên cao vút đậu trên đầu
Lũ quan tham đang xâu nhau cướp bóc
Lũ qụa đen đứa cười đứa than khóc
Bồ Câu Trắng đang đọc những vần thơ

 

Lời em đó đã làm chúng xác xơ
Lũ lang sói đang bơ phờ tan tác.
Bồ Câu Trắng hồn em rung cung nhạc
Tâm em như bạch lạc sáng niềm tin

 

Vẫn hiên ngang tổ quốc ta giữ gìn
Dòng máu thắm trong tim còn luân mãi
Và rồi đây chân lý về lẽ phải
Lũ ác quan sẽ vái lạy xin tha

 

Tội tày trời bán Đất Nước ông cha
Lê Chiêu Thống cõng xà lang danh xú.

 

Thanh Sơn 25.05.2013

Comments are closed.