ĐỈNH TRỜI YÊU THƯƠNG (Thơ)

Tôi vẫn nhớ một chiều xưa năm ấy
Vạn nỗi buồn che đậy tội nhân gian
Trời sầu héo vụt tắt! cả muôn ngàn
Đỉnh núi sầu! Máu Thánh nhuộm sơ khê

Bóng chiều buồn đổ ngã đồi Can-vê
Chân sỏi đá bước lê ngàn vất vả
Trong cô đơn tâm hồn như băng giá
Trên vai Thầy gánh Giá tội nhân gian

Đôi mắt buồn sâu thẳm, xót vô vàn!
Ngoảnh nhìn con như van lơn buồn lắm!
Đôi mắt ấy thương yêu đầy say đắm
Núi Sọ buồn thăm thẳm đỉnh Tình Yêu

Máu trào tuôn, co thắt! bước chân xiêu
Trái Tim Thánh! cô liêu sầu lên đỉnh
Ôi! Máu Thánh, máu tuôn trào công chính
Máu cứu chuộc minh định chết vì yêu

Đỉnh Can-vê chảy xuống một buổi chiều
Rửa tội đời bằng tình yêu nhân loại
Hỡi gian trần! sao con người tự hoại
Hãy dừng tay và ngoái cổ lại xem

Nhìn lại đi những bộ mặt nhá nhem
Mặc áo thụng mà đem giết Người thế
Tội các ngươi trong đời nhiều vô kể
Hãy ăn năn nhìn lên đỉnh Can-vê

Dấu thời gian bước tới đã gần kề
Sám hối mau! tìm về đường chính lộ
Hẵy ăn năn mà tìm ơn cứu độ
Vì cửa mồ sẽ đóng lại ngàn thu.

Trầm Hương Thơ 26.03.2013

Comments are closed.