Đừng khóc, con đường nào cũng trọn vẹn ý Cha

Hỡi thiếu phụ thành Gierusalem
Vì sao con khóc
Đường thầy đi chẳng rơi vào hư mất
Sao lại khóc con ơi!
Hãy khóc cho đắng cay mang lại bởi cuộc đời
Đừng nhỏ lệ níu chân Thầy như thế
Có bước nào đi không vẹn tròn thánh ý
Dù Belem, dù Ai Cập xa xôi
Dù nhà Naza trọn vẹn kiếp con người
Hay đường dài Israel rong ruổi
Giọt nước mắt này hãy khóc cho tội lỗi
Cho những đau thương mang lại bởi con người
Cho sự vô tâm lạnh giá của cuộc đời
Dù Calve hôm nay chiều loang máu
Thầy vẫn đi trọn ý Cha yêu dấu
Đừng khóc nghe con
Ánh sáng hôm nay Thầy thắp giữa tâm hồn
Hãy soi sáng những trái Tim mờ tối
Hãy ra đi, con là hạt muối
Mang trong mình vị mặn yêu thương
Hãy tan ra trong thế giới vô thường
Để vị mặn Thầy không rơi vào hư mất
Ngày hôm nay, có bao người đã khóc khi Đức Thánh Cha thoái vị, nhưng trong tôi, lòng kính yêu Ngài lại tăng lên bội phần. Không Kiên trì bám trụ lại toà cao, Ngài đã nhận ra Sức khỏe của mình suy yếu không còn đủ Minh mẫn để gánh vác trọng trách, Ngài đủ khiêm tốn để nhận ra, mình là con người, là bụi đất bùn tro. Ngài đã nhận ra con đường mới Chúa giành cho mình và đã sẵn sàng tìm quên trong hiện diện, trở về gặp Chúa trong tĩnh lặng. Là con người, ngài không tránh được những lỗi lầm, xin Chúa hãy gì giữ những tháng ngày còn lại của cha được bình an và mong ngài luôn cảm nhận được cánh tay Chúa ôm lấy ngài, đồng hành cùng ngài trong mỗi lời cầu nguyện

 

Thiên Phúc

Comments are closed.