Rừng cây và tuyệt tác ngập sắc màu của “mẹ thiên nhiên”

 Mẹ thiên nhiên ơi, cám ơn Người mang đến cho cuộc đời này quá nhiều cái đẹp. Từ viên đá mộc mạc, giọt sương long lanh đến những cánh hoa lộng lẫy, những khung trời bình yên… Ta dường như yêu đắm say mọi thứ. Ta dường như quá yếu lòng trước vẻ đẹp của thiên nhiên. Đến cọng cỏ, nhành cây cũng như đang nói với ta rằng: Cuộc sống này tươi đẹp quá phải không?

Đúng vậy, cuộc sống luôn tươi đẹp trong từng giây ta thở, trong từng phút ta tồn tại ở cõi  đời. Cám ơn những người đã lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi đẹp đó. Cám ơn vì đã cho phép mọi người cùng chia sẻ các tác phẩm của mình. Cám ơn vì đã nhận những chia sẻ này. Vì chúng ta cùng là những con người  tồn tại trong một thế giới, không thể có ai một mình làm nên cuộc sống:

Nhìn những con đường này chợt muốn cầm tay một người cùng bước đi dưới hoa

Nhưng đôi khi đường đời không đầy hoa như thế, lối cũ nhạt nhòa, người xưa phai dấu, chỉ còn lại con đường thênh thang lá úa.

Và lá ngày càng úa màu thời gian

Lớp lớp chất chồng lên nhau như kỷ niệm

Chỉ một dòng chảy nhỏ nhưng đã chia chúng ta về hai phía bờ chẳng thuộc về nhau, đường em đi khói sương mờ trong nắng nhạt.

Tình mình giờ như cây trơ trụi giữa mùa đông

Chiếc ghế xưa, chỉ có lá vàng ve vuốt

Bao nhiêu năm rồi hờ hững hỡi Tình nhân?

Có thể nào chăng, đường tình rêu phong thế?

Anh đi về phía ai, hoang phế tâm hồn?

Về phía ai để chiều vàng u uẩn?

Em như thân cây, cổ thụ miệt mài

Mặc lá sắc rụng rơi miền quên lãng

Em vươn những cánh tay gầy guộc

Quờ quạng hư vô,

Kiếm tìm vô vọng nhưng chẳng thể mang anh quay về

Bên kia đời, con suối vẫn xanh trong

Mặt hồ yêu phía anh phẳng lặng

Hay úa màu như đáy tim em?

Dẫu đông, hoa lòng cố nở

Nghe bình yên vọng từ phía chân mây

Tuyết trắng có chồn vùi niềm thương nhớ?

Có mang em về phía hoang tàn?

Hay đứng cô đơn trong hoài niệm?

Giữa hồn vẫn nở sắc yêu thương?

Vẫn bừng lên âm thầm xuân muộn?

Em không muốn con đường mình đi mịt mù như thế.

Hoang lạnh lắm anh ơi, chờ em theo với!

Một chút nắng thôi, hãy rọi phía em chờ

Lại dắt tay nhau dưới trời thu rợp bóng

Đường thênh thang những giấc mơ vàng

Ta lại ước đường tình không gợn khúc

Đến mùa vàng những lá mong manh

Sau cơn mưa trời quang mây tạnh

Đưa nhau về chốn hẹn hò xưa

Mình cùng xây ngôi nhà mộng ước

Ngắm trẻ thơ nghịch giữa đồng chiều

Hỡi ôi, em tự buộc mình vào vòng lẩn quẩn

Vách ngăn không phá được bao giờ

Anh đã đi trên con đườngng xa hút

Cây đời trơ nhánh mỏng manh

Tình yêu chết giữa hoàng hôn lộng lẫy

Cứ ngỡ rằng ảo ảnh còn nguyên

Cần rột rửa sạch boong ký ức

Để còn thức dậy mỗi bình minh

Dẫu rằng em phải đi tiếp một mình

Vẫn ấm áp như hoàng hôn trên quê em muôn thuở

(Ghi chú được viết theo tâm trạng khi xem xong bộ ảnh)

Photos: Pixdaus

Words: Đông Nhi

Comments are closed.